Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Em đã từng yêu như vậy

Mơ một hạnh phúc.....ấm áp nơi con tim anh ....
Có quá lớn lao không anh ???
Người ta có thể yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.Người ta cũng có thể phải đi những chặng đường rất dài để có thể tình thấy tình yêu ...
Nhưng mà em không phải người ta.Mà tình yêu em dành cho anh cũng rất khác.Không có anh hàng ngày em vẫn phải làm những công việc là bắt buộc 1 chút , là thích thú 1 chút và những việc thật không thích tí nào.
Không có anh ở bên cạnh để che chở và bao bọc.Em vẫn từng ngày giữa phố xá thênh thang,lòng ngơ ngẩn.Ở chộn rộn những người yêu nhau, nắm tay nhau, em lướt qua như 1 ảnh ảo mờ nhạt. Em sợ nếu em chú ý , em sẽ nhận ra anh và cô ấy đang ở đó.
Em không có anh ở bên cạnh để vỗ về em mỗi khi em cảm thấy mệt mỏi, để lau những hàng lệ trên mi khi em khóc.Nhưng em vẫn cứ ôm những mệt mỏi của riêng mình.
Mà không có anh em cũng không thấy mình chạnh lòng.Chỉ cảm thấy mình chai sạn đi.Hoặc tự ủ ấm bản thân mình.Mùa thì qua nhanh, phải không anh?? Sau bao nhiêu mùa, sau bao nhiêu những lần một mình , sau bao nhiêu hờn ghen, tủi thân, thì em có anh???
Nếu ngày nào đó, tất cả bị cuốn đi, chỉ còn yêu thương ở lại, vẫn là tình yêu em dành cho anh thì liệu rằng chúng mình có gắn bó ở bên nhau được không anh???

sài gòn 1 ngày xa rất rất xa..... sg.2010

Phố núi cao phố núi đầy sương ....... Pleiku, quê tôi !!!

Ko biết bao lâu rồi mình ko về nhà, cũng ko nhớ đến điều ấy cho tới khi một người bạn hỏi " Bao lâu rồi em ko về nhà ??? ". Giật mình thảng thốt.... Đã lâu vậy ưh ...
Nếu bạn một lần đặt chân đến phố núi Pleiku vào mùa đông, hẳn bước chân của bạn sẽ chùng chình dưới màn sương mờ ảo... Bạn đã biết cái lạnh nơi đây chưa?
Mấy ngày trước trong lần đi ka cùng với bạn bè, có ka 1 bài hát về phố núi " Phố núi cao, phố núi đầy sương, có bóng cây xanh, xa mờ xanh xanh... Em Pleiku má đỏ môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông"... lúc ấy tôi nhớ da diết một chút ấm áp của quán cafe nào đó, bên ly cafe đen bạn thấy chăng sự chùng chình phố núi?
Mình xa Pleiku lâu lắm rồi, nhớ làm sao quán chè Dũng mà chiều chiều mấy đứa học trò như mình tụ tập, hay một chút nóng, cay của quán bánh canh Nhớ... Pleiku trong mình là những khi lên đèn phố xá như những ngôi sao sáng lấp lánh, là khi mẹ đón về có tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tiếng gọi nhau ... và xa xa la những cô công nhân lặng lẽ làm công việc thầm lặng của mình.
Phố núi trong mình là những giờ tan học, những tà áo trắng của trường Pleiku , áo xanh của Hùng Vương... xem lẫn... Con gái nơi đây chiều về đều khóac trên mình một chiếc áo len mỏng hay một chiếc áo ghile bé thôi... nhưng cũng đủ thấy hơi lạnh phố núi!
Phố núi trong mình là những đường hoa mặt trời nhỏ bất tử chạy dọc bên hai sườn dốc.... Mình thích cái mùi ngai ngái của loài hoa ấy. Một mùi hoa quen thuộc.... Những ánh vàng ..... sưởi ấm cả một vùng ...trong những ngày mùa đông.
Nếu có dịp mình sẽ mời bạn bè của mình về thăm Pleiku ! Đừng ngại ngùng khi bắt chợt bạn gặp một cơn mưa đầu mùa, đừng vội khó chịu, Pleiku là thế đấy, nhưng bạn sẽ vui khi một lát sau mình sẽ sưởi ấm cho bạn bằng một chút hương vị phố núi... Bạn đừng quên khi đến Pleiku mà không đến Biển Hồ, bạn sẽ thấy thạt thơ mộng làm sao khi hai hàng thông chạy dài suốt đọan đương, đừng ngại làm thơ,...Pleiku mình mến khách lắm.
Bạn đã uống rượu cần chưa? Cài thứ rượu ngòn ngọn đầu lưỡi đã làm bao người sau khi đi mà lòng còn vương vấn!" Phố núi nghèo men rượu say, làm liêu xiêu tiễn bạn chân đèo".
Một ngày gần đây mình lại sẽ về thăm phố núi, nơi những kỉ niệm dấu yêu của mình vẫn luôn luôn ôm mãi... Một góc Nguyễn Du, Hai Bà Trưng hay một góc Hùng Vương đã làm mình chùng chình không muốn xa rời.
Cứ mỗi lần trở về lại day dứt không muốn cất bước ra đi. Có phải vì lẽ ấy nên mình đã ko về ko nhỉ....
Nhớ lắm Pleiku, phố núi của mình

Lang man ....

Tôi đã nghe đâu đó rằng " tình yêu không phải là cảm giác, mà là khả năng", tôi không thật sự hiểu, nhưng với tôi nó lại có ý nghĩa to lớn, nó phần nào giúp tôi thăng bằng hơn khi tôi biết rằng tình yêu không phải chỉ là một định nghĩa mơ hồ mà ta có thể cảm nhận bằng giác quan, hay từ những việc ta làm, ta biết được tình yêu đối với riêng ta là như thế nào. 
Những người đến với tôi rồi ra đi chỉ để lại cho tôi một khoảng trống vô định hình trong con tim không biết loạn nhịp, tôi không trách ai nhưng tôi luôn mong có một ai đó có thể kéo tôi ra khỏi cái tôi nặng nề cứ hàng ngày dày xéo tâm can tôi, tôi muốn một ánh mắt nhìn tôi, đưa đôi bàn tay ấm áp cho tôi nắm lấy, kéo tôi đứng lên và để cho tôi nói rằng "anh đã đợi em lâu lắm", tôi cứ đợi mãi...
Liệu tìm kiếm một tình yêu cho cuộc sống lê thê này thêm ý nghĩa lại khó khăn đến vậy, hay đơn giản chỉ bởi bản thân tôi không chấp nhận, tôi có mơ mộng quá chăng, tôi không biết và cũng không muốn biết. Cha tôi luôn nói hãy làm bằng tất cả lý trí và khả năng, bạn tôi chỉ mỉm cười nhìn tôi và nói với tôi việc gì đến sẽ đến. Tôi không biết là để cho số phận đưa tôi về nơi cần về hay là tự mình đi tìm một nửa thật sự của tôi.
..... ngày 4 tháng 5 năm 2010

Last Christmas

Last Christmas

Lại một mùa giáng sinh nữa lại về. Những ngày này, thả hồn trong những bản nhạc quen thuộc, em lại nhớ về những khoảng thời gian đã qua.
Giáng sinh năm trước, em trao anh trái tim nồng ấm
Nhưng chỉ ngày hôm sau, anh đã vứt bỏ tình em
Năm nay, để ngăn em khỏi những giọt lệ trào
Em sẽ trao trái tim mình cho những người thật đặc biệt
Giáng sinh về
Mùa của những kỷ niệm lại về
Những cảm xúc của em dành cho anh, gần như đã chìm vào quên lãng
Em giấu kín những kỷ niệm đôi ta ở bất cứ đâu trên những con đường này
Anh sẽ là chàng trai của em, đó là lời thú nhận rụt rè nhỏ bé của anh
Khúc ca chúng ta luôn lắng nghe cùng nhau
Khiến em luôn nhớ về những ngày xưa ấy
Anh sẽ bảo vệ em và chúng ta sẽ bên nhau trọn đời
Em nhớ vô số những lời hứa hẹn của đôi ta
Anh biết đấy… trong những kỷ niệm em chôn dấu
Em nhớ những lời nói khi xưa của anh, rằng: “Anh yêu em, bé Gấu của anh”
Em đang nhớ anh, em nhớ những kỷ niệm êm đềm giữa hai ta
Em đã yêu anh bằng tất cả những gì em có
Nhưng anh lại nói rằng: “Anh xin lỗi”
Giáng sinh năm trước, em đã luôn tin
Rằng anh đã quên đi những kỷ niệm xưa giữa hai ta
Nhưng nếu ngày như vậy lại đến
Với em, anh vẫn sẽ là ai đó thật đặc biệt
Giáng sinh năm trước, ở thành phố không có lấy 1 khoảng thời gian se lạnh.
Em và anh, chúng ta vẫn còn ngồi dưới một bầu trời như thế chứ?
Em biết anh là tất cả của em
Ừ, Em muốn được nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng của anh ngay bây giờ
Em lắng nghe khúc ca chúng ta vẫn thường nghe cùng nhau
Những kỷ niệm chúng ta đã trao cho nhau, em nguyện cầu ước muốn của mình
Và đến giờ, anh vẫn là một người thật đặc biệt của em
Một lần đớn đau và hai lần e ngại
Em giữ khoảng cách, nhưng anh vẫn chăm chú nhìn em
Nói với em đi, anh có chấp nhận em không?
Và đã một năm trôi qua
Điều đó không làm em ngạc nhiên
Bài hát này được phát trên ra-đi-ô .
Đó là bài hát chúng ta vẫn thường nghe
Đôi mắt và ánh mắt của anh đã khiến trái tim em như đập nhanh hơn
Anh quả là một chàng trai tuyệt vời
Đôi môi run rẩy, nụ hôn ngọt ngào
Anh cho em cảm giác như khi em ở trên đỉnh của thế giới
Em đánh cuộc tất cả mọi thứ chỉ với bốn từ giản dị: L-O-V-E
Em thu hết can đảm trong tâm trí mình và gọi anh
Và em hỏi rằng anh có ổn không và anh đang làm chuyện gì vậy…
Nhưng với từ “cô đơn”, nó khiến em kích động và có dũng khí… Anh nhẹ nhàng với nụ cười ấm áp…
Là khi một bông tuyết phủ trắng cả giáng sinh
Um… xin lỗi… Liệu chúng ta có thể gặp nhau không?
“Yêu”, đó là cả một thể giới
Em không đủ tự tin để nói ra sự thật
Với em đó phải là anh
Và sự chia lìa đã cho chúng ta một khoảng thời gian thật khó khăn
Nhưng em sẽ nói điều đó một lần nữa, với em anh là người duy nhất em cần….
Đôi khi lời muốn nói chỉ đơn giản là thế. Nhưng cũng có khi tình yêu của bạn lại khiến 1 ai đó mệt mỏi. ..... Vậy nên cứ im lặng..... yêu và để trong tim...........
Pleiku, khuya 02.12.2015

Hãy nói là anh nhớ em đi

Có những nỗi nhớ kéo rất dài và đâm rất sâu. Có những nỗi nhớ lại nhẹ nhàng đến và đi như những cơn mưa bất chợt. Có những nỗi nhớ tan nhanh trong nhạt nhòa miền kí ức. Có những nỗi nhớ dù đi suốt cuộc đời cũng chẳng thể nào quên.

Đã lâu lắm rồi, em không nghe thấy anh nói rằng “anh nhớ em”. Hình như nỗi nhớ cũng ngày càng xa dần, như tình cảm giữa chúng mình ngày càng nguội lạnh. Cũng phải anh nhỉ, không còn nhớ tức là tình yêu không còn nữa. Biết lấy gì, để đo được lòng nhau?
Đã lâu lắm rồi, em không nghe được giọng nói của anh. Dù câu “anh nhớ em” đôi lúc vẫn hiện ra bằng những dòng offline trên Yahoo ấy. Nhưng em muốn nghe chính anh nói thế. Muốn cảm nhận được nhịp tình yêu trong những cung bậc bổng trầm từ giọng nói của anh…
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em được nghe thấy những dư âm của cuộc tình chúng mình anh nhé! Câu nói mà những ngày xưa xa nhau, anh thường nói với em. Kỉ niệm ngày xưa trong em vẫn sống dậy dịu êm. Nhưng em không thể mãi ru lòng mình mãi được.
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em nhìn thấy lại được anh ngày trước. Chàng trai rụt rè của thuở mới yêu em. Thời gian sáu năm chưa phải quá lâu, mà sao với em nó cứ xa vời vợi?
Hãy nói rằng anh nhớ em đi. Dù em vẫn biết rằng, lời nói ra thì nhẹ như gió thoảng. Nhưng đôi lúc, vẫn muốn được nghe câu nói đó từ anh. Bởi em biết, còn nhớ để nói ra, có nghĩa ít nhất trong trái tim anh, em vẫn còn chỗ đứng. Không phải mịt mờ như sương gió mùa đông….
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em thấy trái tim mình vẫn có thể đập rộn ràng trong lồng ngực. Trái tim em đã bình yên quá lâu rồi. Dù câu nói này, em vẫn nghe được từ người, nhưng em lại muốn được nghe nó từ anh. Bởi nói cho cùng, đến bây giờ anh vẫn là người quan trọng trong trái tim em. Em đâu có thể dễ dàng mà từ bỏ?
Hãy nói là anh nhớ em đi. Một câu nói thôi đâu có gì là quá khó? Chỉ một câu nói giản đơn thôi, gieo rắc trong em những hi vọng mong manh. Biết đâu đấy, tình yêu trong em lại có thể đâm chồi từ câu nói xa xôi đó….
Anh này, hãy nói là anh nhớ em đi. Dù em biết có thể đó chỉ là lời nói dối. Nhưng… em vẫn mong chờ nghe được lời nói dối đó từ anh! Để em có thể có thêm một chút niềm tin rằng đợi chờ bây giờ không phải là vô vọng….
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em một lí do để tự bảo mình nên tiếp tục chờ đợi. Thời gian dù dài, nhưng em vẫn sẽ có niềm tin. Tình yêu ngày xưa dù mạnh đến bao nhiêu, cũng không thể thay thế cho ngày hôm nay được….
Hãy nói là anh nhớ em đi. Cho em sống lại tình yêu thuở trước. Bởi dù đã cố dặn lòng, nhưng em vẫn không thể quên anh. Vậy thì anh à, nói rằng anh nhớ em đi. Để em có niềm tin chúng mình sẽ về chung lối...
(ST)

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

1 thoáng đêm khuya

Và thỉnh thoảng đôi lúc em lại nhớ về anh. Gợi nhớ và nhiều nước mắt. Ở đâu đó sâu thẳm tim em vẫn có một góc dành cho riêng anh. Em đax cố quên đi nhưng sao vẫn nhớ. Có lẽ khi càng đau thì người ta càng khó có thể quên đi. Mong rằng 1 sáng tinh mơ em sẽ ko còn nhớ j về a nữa. Chàng trai em đã từng yêu

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

Em tìm ai trong giấc mơ đêm


Từ biệt những giọt nước mắt 


Em bước qua phía ko anh 


Phố quen với nhộn nhạo đèn màu 


Mà sao lòng em yên tĩnh 

Trong khắc khoải của bình yên 


Em chợt nhận ra mình 


Đó là em một ngày mưa đến 


Ào ào buồn , sầm sập vui 


Giấu mặt vào giấc ngủ vùi 


Em đi tìm ai trong giấc mơ đêm .