Tôi đã nghe đâu đó rằng " tình yêu không phải là cảm giác, mà là khả năng", tôi không thật sự hiểu, nhưng với tôi nó lại có ý nghĩa to lớn, nó phần nào giúp tôi thăng bằng hơn khi tôi biết rằng tình yêu không phải chỉ là một định nghĩa mơ hồ mà ta có thể cảm nhận bằng giác quan, hay từ những việc ta làm, ta biết được tình yêu đối với riêng ta là như thế nào.
Những người đến với tôi rồi ra đi chỉ để lại cho tôi một khoảng trống vô định hình trong con tim không biết loạn nhịp, tôi không trách ai nhưng tôi luôn mong có một ai đó có thể kéo tôi ra khỏi cái tôi nặng nề cứ hàng ngày dày xéo tâm can tôi, tôi muốn một ánh mắt nhìn tôi, đưa đôi bàn tay ấm áp cho tôi nắm lấy, kéo tôi đứng lên và để cho tôi nói rằng "anh đã đợi em lâu lắm", tôi cứ đợi mãi...
Liệu tìm kiếm một tình yêu cho cuộc sống lê thê này thêm ý nghĩa lại khó khăn đến vậy, hay đơn giản chỉ bởi bản thân tôi không chấp nhận, tôi có mơ mộng quá chăng, tôi không biết và cũng không muốn biết. Cha tôi luôn nói hãy làm bằng tất cả lý trí và khả năng, bạn tôi chỉ mỉm cười nhìn tôi và nói với tôi việc gì đến sẽ đến. Tôi không biết là để cho số phận đưa tôi về nơi cần về hay là tự mình đi tìm một nửa thật sự của tôi.
..... ngày 4 tháng 5 năm 2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét