Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2016

Phố núi cao phố núi đầy sương ....... Pleiku, quê tôi !!!

Ko biết bao lâu rồi mình ko về nhà, cũng ko nhớ đến điều ấy cho tới khi một người bạn hỏi " Bao lâu rồi em ko về nhà ??? ". Giật mình thảng thốt.... Đã lâu vậy ưh ...
Nếu bạn một lần đặt chân đến phố núi Pleiku vào mùa đông, hẳn bước chân của bạn sẽ chùng chình dưới màn sương mờ ảo... Bạn đã biết cái lạnh nơi đây chưa?
Mấy ngày trước trong lần đi ka cùng với bạn bè, có ka 1 bài hát về phố núi " Phố núi cao, phố núi đầy sương, có bóng cây xanh, xa mờ xanh xanh... Em Pleiku má đỏ môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông"... lúc ấy tôi nhớ da diết một chút ấm áp của quán cafe nào đó, bên ly cafe đen bạn thấy chăng sự chùng chình phố núi?
Mình xa Pleiku lâu lắm rồi, nhớ làm sao quán chè Dũng mà chiều chiều mấy đứa học trò như mình tụ tập, hay một chút nóng, cay của quán bánh canh Nhớ... Pleiku trong mình là những khi lên đèn phố xá như những ngôi sao sáng lấp lánh, là khi mẹ đón về có tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tiếng gọi nhau ... và xa xa la những cô công nhân lặng lẽ làm công việc thầm lặng của mình.
Phố núi trong mình là những giờ tan học, những tà áo trắng của trường Pleiku , áo xanh của Hùng Vương... xem lẫn... Con gái nơi đây chiều về đều khóac trên mình một chiếc áo len mỏng hay một chiếc áo ghile bé thôi... nhưng cũng đủ thấy hơi lạnh phố núi!
Phố núi trong mình là những đường hoa mặt trời nhỏ bất tử chạy dọc bên hai sườn dốc.... Mình thích cái mùi ngai ngái của loài hoa ấy. Một mùi hoa quen thuộc.... Những ánh vàng ..... sưởi ấm cả một vùng ...trong những ngày mùa đông.
Nếu có dịp mình sẽ mời bạn bè của mình về thăm Pleiku ! Đừng ngại ngùng khi bắt chợt bạn gặp một cơn mưa đầu mùa, đừng vội khó chịu, Pleiku là thế đấy, nhưng bạn sẽ vui khi một lát sau mình sẽ sưởi ấm cho bạn bằng một chút hương vị phố núi... Bạn đừng quên khi đến Pleiku mà không đến Biển Hồ, bạn sẽ thấy thạt thơ mộng làm sao khi hai hàng thông chạy dài suốt đọan đương, đừng ngại làm thơ,...Pleiku mình mến khách lắm.
Bạn đã uống rượu cần chưa? Cài thứ rượu ngòn ngọn đầu lưỡi đã làm bao người sau khi đi mà lòng còn vương vấn!" Phố núi nghèo men rượu say, làm liêu xiêu tiễn bạn chân đèo".
Một ngày gần đây mình lại sẽ về thăm phố núi, nơi những kỉ niệm dấu yêu của mình vẫn luôn luôn ôm mãi... Một góc Nguyễn Du, Hai Bà Trưng hay một góc Hùng Vương đã làm mình chùng chình không muốn xa rời.
Cứ mỗi lần trở về lại day dứt không muốn cất bước ra đi. Có phải vì lẽ ấy nên mình đã ko về ko nhỉ....
Nhớ lắm Pleiku, phố núi của mình

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét